Trang Chính   Hình Ảnh   Âm Nhạc   Pháp Âm   Video   Trắc Nghiệm Phật Học 

   Hôm nay, ngày 15/12/2017
TÌM KIẾM  

Trong:

TRANG NHẤT > ĐÀM LUẬN PHẬT PHÁP
Cỡ chữ:  Thu nhỏ Phóng to
Cập nhật ngày 02/07/2012 (GMT+7)

Tại Sao chúng ta cần Ghi danh/đăng ký về miền Cực Lạc ngay bây giờ?

Đài sen chín phẩm nơi cõi nước Cực Lạc được ghi danh - HoPhap.Net
Đài sen chín phẩm nơi cõi nước Cực Lạc được ghi danh - HoPhap.Net

Ghi danh/đăng ký về miền Cực Lạc
Như Hùng

Một bài viết mộc mạc nhưng rất thâm sâu mà chúng tôi rất tâm đắc cùng với tác giả, một thiện hữu tri thức đã góp bàn tay đẩy bánh xe Chánh Pháp lăn khắp mọi nơi qua Đạo Tràng Tu Viện Hộ Pháp Trên Không Gian.  Xin trân trọng giới thiệu đến bạn -- Phương Trượng E-Temple HoPhap.Net

Khi chúng ta sinh ra, cha mẹ hoặc người thân phải ghi danh/đăng ký để chúng ta có được tấm giấy khai sinh, biết được ngày, nơi chốn mà mình ra đời. Khi lớn lên một chút ta đến trường đi học, rồi từng bưóc ta vào tiểu học trung học, đại học, dù đến đâu và làm gì, ta cũng đều ghi danh, nộp đơn, xin giấy tờ v.v... Ta lại phải ghi danh để có những giấy tờ cần thiết mà quốc gia xã hội đó yêu cầu.  Khi đi làm ta cũng điền đơn, bằng cấp, giấy tờ, mới hy vọng có đưọc công việc vững vàng. Ngay cả hôn nhân của mình ta cũng phải hợp thức hoá bằng lễ nghi của tôn giáo hay truyền thống văn hoá của dân tộc mình. Nghĩa là mọi thứ ta đều tính toán, chuẩn bị, sắp đặt, nổ lực, đăng ký, hội nhập, xin xỏ, thì mới mang lại kết quả mong muốn. Khi biết suy tính, hoặc lúc có gia đình vợ con, ta xông pha lo lắng vất vả, để đổi lấy miếng ăn chổ ở cho mình và người thân, ta ngược xuôi đong đếm đo lường để được bằng hoặc hơn kẻ khác, chứ không bao giờ ta nhường bước chịu thua. Ta quyết chí vượt lên trên kẻ khác bằng mọi giá, vì lòng tham, sân, si hay bản năng cố hữu ở trong ta? Tất cả điều đó, thành công hay thất bại, được hay mất, gây khổ đau hay hạnh phúc cho kẻ khác, ta đều phán một câu xanh rờn " ta là vậy đó ". Khi ta già yếu, bệnh tật, tứ bề cô quạnh, sắp bước qua chặng đường của sanh ly tử biệt, ta có chuẩn bị từng bước như trước đó, để đi đâu, về đâu, tới đâu, hay ta vẫn mãi làm kẻ lang thang vô định?

Hình như tất cả mọi thứ trong cuộc đời nầy ta đều phải ghi danh, xin xỏ, vất vả , nổ lực mới có được. Nhưng có một thứ ta không cần làm những thủ tục, không cần nổ lực tranh giành, không cần mời gọi, nó vẫn lù lù xuất hiện, âm thầm đến lặng lẽ đi, nó chập chờn quanh quẩn đâu đây, chờ dịp là tác yêu tác quái. Đó là bốn nguyên lý trực diện của kiếp người " sinh, lão, bệnh, tử ".

Sinh: Trong chúng ta ai cũng biết mình sinh ra, với tinh cha huyết mẹ, nghiệp lực dẫn đưa ta mới có mặt ở thế giới nầy.  Nhưng biết một cách rõ ràng minh bạch thì ta thường thờ ơ, lãnh đạm. Thât ra sống ra sao mới là điều đáng nói, đáng được tuyện dương hay đáng được phán xét. Sống là sự tác tạo và nhận lãnh, ta tập sống làm sao có ích lợi cho bản thân, gia đình, xã hội , con người, chúng sanh. Ta có được an lạc, hạnh phúc, biết hy sinh, san sẽ, biết dâng hiến cho đời, cho muôn loài, hay ta tìm cách đổ lỗi cho nghiệp dĩ, than thân trách phận. Ta bằng lòng dấn thân hay mặc cho con nước xoay vần đẩy đưa?

Lão: Trong chúng ta ai không già yếu héo tàn, không bị định luật vô thường chi phối. Sự già yếu đó, có phải là hệ quả tất nhiên của kiếp người. Nếu do vô thường nghiệp quả mà thân già lụm cụm đơn côi thì lại khác, vì đó là điều hẳn nhiên không một ai tránh được. Nếu vì o bế tấm thân, thoả mãn lòng tham, bản ngã, khiến tuổi già đến quá nhanh, thì ta càng không thể đổ lỗi cho kẻ khác, cũng đừng lấy số phận nghiệp quả ra làm bình phong chắn lối. Ta phải biết có những người già vẫn thong dong tự tại, mang niềm vui đến cho kẻ khác, san sẽ sớt chia, dù cảnh sống của họ khổ cực trăm bề. Ăn thua ở chổ, ta có nhận ra được và sống trọn vẹn với chân lý đó hay không?

Bệnh: Chặng đường thứ ba của kiếp người ta phải đối diện. Tùy theo nghiệp quả mà bệnh tật nhiều hay ít, sớm hay muộn, dù gì thì đều phải vượt qua mà sống mà cười, có như thế sự sống của chúng ta mới có giá trị. Bởi lẽ, nghiệp quả của ta có bao nhiêu, ta ráng trả hết bấy nhiêu. Cứ đến, đến hết, trả hết cho xong ở kiếp nầy, đừng lôi kéo dây dưa. Khổ đau bệnh tật chỉ làm đau khổ cho những ai chưa đương đầu tận diệt, và sẽ không làm hề hấn cho những ai quyết tâm vượt thoát, bằng lòng chấp nhận nghiệp quả trong sự hoan hỷ tuyệt cùng. Đàng nào cũng phải ra công giải quyết, tại sao ta không giải quyết một lần cho thoả đáng để không còn vướng bận? Chào mi ! Thôi nhé ta chào mi !

Tử: Hành trình cuối cùng mỗi chúng sanh đều phải bước qua. Chết trong đớn đau phủ ngập, hay chết trong an nhiên tự tại, thì đàng nào cũng phải chết. Tại sao ta không chọn cho mình một cái chết thật hiên ngang, thật đẹp. Vì khi sống ta sống cho đúng nghĩa, cho đáng sống. Sống ta đã không sợ thì làm sao ta sợ chết được. Cái chết không lưu lại nhân ngã, phủi sạch hồng trần, vượt thoát luân hồi hổn độn? Cái giây phút phân ly não nề đó, chỉ mình ta dấn bước, không người thân bạn bè sớt chia gánh chịu. Một mình ta đơn độc, lầm lũi, nhận lãnh, cưu mang. Nghiệp lực chỉ đi theo dẫn dắt những ai còn tác nghiệp, nó sẽ chấm dứt cho những ai không còn tạo ác nghiệp, chuyển nghiệp và quyết lòng hoá giải nghiệp.

Cảnh giới Cực Lạc ta thường dốc lòng để dành cho chặng cuối đó, hy vọng về được đến được.  Nhưng nếu ta chỉ lo cho chặng cuối đó thôi, lại hoá ra bất công với chính mình, và ăn nói làm sao với ba chặng kia ? Sự sống là chuổi dài liên kết, xuyên qua từng quá trình với bao biến động, cái nầy nối nhịp với cái kia, có khi thật ngắn ngủi, ta không làm chủ được. Tại sao ta không sống với sự an lạc ngay bây giờ ở đây, khỏi phải nhọc nhằn chờ đợi? Quá khứ như dòng nước chảy không chịu dừng, còn ta cứ mãi miết trôi lăn giữa dòng đời biến hiện, thoạt nổi thoạt chìm, không thấy đâu là bến bờ. Khi nào ta biết trân trọng phút giây hiện tại, cái phút giây tỉnh thức tuyệt vời đang có mặt? Ta sống trọn vẹn trong sự an tịnh, thở nhịp cùng đất trời cây cỏ, tỉnh thức trong từng suy tư hành hoạt, thì bốn nguyên lý đó sẽ không gây hề hấn cho ta nữa. Sự có mặt của ta ở cuộc đời nầy chỉ là sự dừng chân thăm hỏi, đến lúc lại phải ra đi, ta rủ bỏ tất cả để nhẹ nhàng cất bước. Một sự chuyển tiếp, tự nguyện dấn thân, cho và vì hạnh nguyện phụng sự chúng sanh, không còn nghiệp lực dẫn dắt nữa.

Cực Lạc không những cảnh giới mà ta hết lòng hướng nguyện, và là sự chọn lựa tuyệt vời nhất trong thế giới thống khổ điêu linh, trong cõi tái tê đau đớn đến độ dư thừa. Ta quyết tâm tìm về, và đây có phải kiếp sau cùng của chúng ta còn sót lại? Ở đâu, bao giờ và lúc nào ta mới đến được? Tự mình đăng ký với chính mình, cho miền Cực Lạc của riêng mình. Tự mình nổ lực dốc lòng, tìm đuốc soi đường dẫn lối, ra công gắng sức, để thấy Cực Lạc là đây, bây giờ, ở đây, tại đây, không ở đâu xa.  Ghi danh/đăng ký!  Làm ngay bây giờ kẻo trể.

======================

Nơi Ghi danh và luyện thi vào quốc tịch Phật, công dân của Nước Phật A-Di-Đà

Tu Viện Hộ Pháp

3048 Lashbrook Avenue, El Monte, CA 91733 – USA,

Ghi danh và luyện thi vào quốc tịch Phật:  Sáng 6:30 AM, tối 7:30 PM, 7 ngày một tuần, 365 days/year,

Thuyết Pháp Ðại Thừa vi diệu mỗi tối: Friday, Saturday, & trưa Sunday

Lễ Sám Hối Hằng Tuần Mỗi Sáng Sunday Phật Nhật: 6:30AM

Khóa Lễ Sám Hối cho Đại Chúng - Thuyết Giới vào đêm 14, Rằm & 30, và tụng giới - bố-tát

Khóa Tu Bát Quan Trai Giới 24 tiếng đồng hồ, bắt đầu 9:00 sáng mỗi Chủ Nhật của tuần đầu tháng tại TVHP, quận Los Angels và mỗi 2 tháng vào ngày thứ Bảy của tuần thứ 3, khóa tu BQT tại vùng Little Saigon, quận Orange

Kiếp nay là kiếp sau cùng rồi của chúng con! - HoPhap.Net

Vô lượng kiếp kiếp sinh tử luân hồi,

Trôi lăn trong sáu nẻo, khổ không nói hết nên lời…

Kiếp nay là kiếp sau cùng rồi của chúng con.

Chúng con xin phát nguyện vãng sinh,

Cuối xin Đức Từ Bi xót thương tiếp độ,

Nam-mô A-Di-Đà Phật.

 Kiếp nay là kiếp sau cùng rồi của chúng con! - HoPhap.Net

Nhất tâm đảnh lễ: Nam-mô A-Di-Đà Phật Thế Tôn, đệ tử chúng con nguyện cùng chúng sinh trong Pháp giới, Đài sen chín phẩm nơi cõi nước Cực Lạc được ghi danh.   

      Tỳ-kheo Thích Tuệ Uy,
Phương Trượng Tu Viện Hộ Pháp

Kiếp nay là kiếp sau cùng rồi của chúng con! - HoPhap.Net-

------------

Nguyện công đức đã làm
Kết duyên lành giải thoát
Ðoạn nghiệp chướng não phiền
Quả Niết Bàn chứng đạt

 

Nguyện Chánh Pháp lưu truyền
Phổ cập khắp thế gian
Chúng sanh thường tịnh lạc
Phật Ðạo chóng viên thành

 

Nguyện đem miệng lưỡi này
Xưng Tụng Pháp Ðại Thừa
Tự nhìn lại lỗi mình
Ðể tiến tu Ðạo Nghiệp

 

Nguyện đem thân mạng này
Cúng dường Ngôi Tam Bảo
Nguyện biết trước ngày giờ chết
Trở về cõi Cực Lạc

BE HAPPY, LIFE IS SHORT

A-Di-Da Phat ___()___

Interesting Resources:

Check out our blog and follow us on Twitter

01/ http://www.hophap.net/

02/ http://twitter.com/tuvienhophapusa

03/ http://blog.hophap.com/

04/ http://picasaweb.google.com/pphatphap

05/ http://picasaweb.google.com/tuvienhophap

06/ http://tuvienhophapusa.wordpress.com/

07/ http://friendfeed.com/thichtueuy

08/ http://www.box.net/TuVienHoPhapUSA

09/ http://podcast.hophap.com/about/

10/ http://www.youtube.com/view_play_list?p=C091D7FE59A9102D

11/ http://www.facebook.com/hophap

12/ http://www.facebook.com/HophapNetThichTueUy

Phòng Đàm Luận Phật Pháp - E-Temple: www.HoPhap.Net
Quay lại In Bài Viết này Gởi cho người thân  
 CÁC BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ
 

Date News :

LỜI PHẬT DẠY
  • "Ý dẫn đầu các pháp, Ý làm chủ, ý tạo; Nếu với ý ô nhiễm, Nói lên hay hành động, Khổ não bước theo sau, Như xe, chân vật kéo ".
  • "Ý dẫn đầu các pháp, Ý làm chủ, ý tạo, Nếu với ý thanh tịnh, Nói lên hay hành động, An lạc bước theo sau, Như bóng, không rời hình ".
  • "Nó mắng tôi, đánh tôi, Nó thắng tôi, cướp tôi, " Không ôm hiềm hận ấy, Hận thù được tự nguôi. "Với hận diệt hận thù, Ðời này không có được. Không hận diệt hận thù, Là định luật ngàn thu ".
  • "Ai sống quán bất tịnh, Khéo hộ trì các căn, ăn uống có tiết độ, có lòng tin, tinh cần, Ma không uy hiếp được, Như núi đá, trước gió"
  • "Ai rời bỏ uế trược, giới luật khéo nghiêm trì, tự chế, sống chơn thực, thật xứng áo cà sa."
BÀI VIẾT MỚI



Your IP Address:
54.242.205.33
Country Code:


Country Name:


City:


Region:


Latitude:


Longitude: