Trang Chính   Hình Ảnh   Âm Nhạc   Pháp Âm   Video   Trắc Nghiệm Phật Học 

   Hôm nay, ngày 26/5/2018
TÌM KIẾM  

Trong:

TRANG NHẤT > ĐOÀN QUÁN GĐPT LONG HOA
Cỡ chữ:  Thu nhỏ Phóng to
Cập nhật ngày 21/08/2014 (GMT+7)

Blogger và Mẹ --- Hải Quỳnh

Blogger và Mẹ --- Hình minh họa -- www.HoPhap.net
Blogger và Mẹ --- Hình minh họa -- www.HoPhap.net

Blogger và Mẹ
Hải Quỳnh

Lang thang trong thế giới blog, tấm gương phản ảnh cuộc sống, tâm hồn, tình cảm… của giới trẻ, ta gặp không biết bao cơn hỷ nộ ái ố, những trầm tư, những vụng dại, những đam mê, những chán nản… Chắc không ở đâu, ta có thể bắt gặp nhiều cung bậc, nhiều cách nghĩ , cách sống như trên blog. Và ta tự hỏi, giữa ngồn ngộn các cảm xúc như thế, có một khoảnh đất nhỏ nào, các blogger dành cho những người thân yêu, như mẹ, như cha?

Google với các keywords “Blog me”, “Blog Vu lan”. Kết quả thu được nhiều lắm, rất nhiều entry các blogger dành cho gia đình, cho ba, cho mẹ. Mỗi blog thường có độ một hay hai bài viết về mẹ, cũng là con số khiêm tốn so với con số hàng mấy trăm entry mà blogger xây dựng nên thế giới của riêng mình. Nhưng tích tiểu thành đại, cộng đồng blog  vẫn có những mảnh vườn quê, những khoảng lặng dành cho cha mẹ.

Đa phần, các blogger thường viết về mẹ trong ngày lễ Vu lan Rằm tháng 7, nhưng cũng không ít các teen đời cuối 8X và 9X du nhập cả Ngày của Mẹ (Mother’s Day) của các nước phương Tây. Và cũng có rất nhiều Blogger viết về mẹ một cách ngẫu nhiên, chợt nhớ và viết. Tất cả xuất phát từ những thời điểm khác nhau nhưng tựu trung đều chân thành và ấm áp tình thương đối với mẹ.

Nhiều blogger,  đặc biệt là các blogger dạn dày trong nghề cầm bút, thường thố lộ như nhà thơ Đỗ Trung Quân từng thố lộ: “Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái/ Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?”. *

Blogger Bố cu Hưng (là một nhà báo) http://blog.360.yahoo.com/blog.UvQ_c6đogs8MdbNxve0T5mN?p=8079)  mở đầu entry Mẹ của mình bằng một đoạn “tự phê”:

Hình như tôi chưa bao giờ viết gì về mẹ mình. Suốt ngày viết về con, về gái, về những cái chau mày liếc mắt, về cơn say chếnh choáng thung dốc, bảng lảng lũng đồi. Lâu lâu ngồi kiểm điểm với tinh thần tự phê hiếm hoi, thấy mình quá đáng. Gào lên yêu gái, mê đàn bà, còn nói về mẹ, thấy mình…sên sến và quê quê”.

Còn một blogger khác, lại biện minh rằng: “Đôi khi với con, yêu thương cũng khó mà nói được thành lời”.

Đúng là có trăm lẻ một lý do để ta lãng quên mẹ, né tránh mẹ trong những trang viết của mình.

Nhưng một khi đã cầm bút,thì tất cả yêu thương lại gọi về cùng với nỗi niềm sám hối. Entry Bài viết gửi mẹ của blogger Càm Ràm (http://blog.360.yahoo.com/blog-OMG5_uEydkhYLFsxOge7_tmB?I=6&u=10&mx=495&lmt=5) ngẫu nhiên, và cũng đầy cảm xúc:

MẸ (Mother) nghĩa là: M…illion là hàng triệu điều mẹ trao cho con, O…Old nghĩa là mẹ sẽ vì thế mà ngày càng già đi, T…Tears là những giọt nước mắt mẹ đã đổ vì con, H…Heart là trái tim vàng của mẹ, E…Eyes là đôi mắt mẹ luôn dõi theo con, R…Right là những gì đúng đắn mẹ hay khuyên bảo.

Buổi chiều ngồi làm việc, nhận được offline message của một người bạn, thì nhớ mẹ vô cùng. Một định nghĩa quá hay về người mẹ, còn ta, mẹ của ta là:

Là người hình như lúc vui ta không nghĩ tới, mà lúc buồn thì thèm lắm một bàn tay vỗ về”.

Blogger Bố cu Hưng cũng cùng tâm trạng như thế khi nghĩ về bố mẹ:

Mỗi năm ba bận về nhà chỉ để bù khú. Một nếp nhà quê hình như chỉ đủ làm dáng cho giấc mộng thị thành. Nói thế cũng hơi ác, khi nào mệt mọi, về quê thấy bình an. Nhà bố mẹ như cái tổ, cứ bay đi nhưng khi trúng thương lại lảo đảo quay về, dưỡng thương  và ra đi”.

Cứ tưởng chừng như dửng dưng nhưng lại vô cùng chua xót,  những đứa con bon chen chốn thị thành, có những phút giây giật mình nhìn lại mới thấy rằng mẹ là chốn bình yên.

Nhiều blogger trẻ hơn, chưa đủ trải đời để có nhiều chiêm nghiệm, nhưng entry của họ về mẹ cũng không kém chân thành. Azza Azza (http://360.yahoo.com/profile-Qa9qTs4_frFTqCjnxZWivV5JTYGt7TvRkKVG), một blogger đời cuối 8X xa nhà vào thành phố trọ học, đã có sẵn entry Thư gửi mẹ dành tặng cho mẹ nhân Mother’s Day:

Lúc nhỏ, ở bên mẹ suốt ngày, con thấy là chuyện bình thường, không gì đáng nói……………Lớn lên, dù muốn con cũng không thể về với mẹ khi con nhớ mẹ.

Lúc nhỏ, con hay nhăn nhó khi mẹ không nấu món mà con ưa thích, vì mẹ bận nấu món ưa thích của ba và của em……..Lớn lên, con chỉ mong mau đến hè và Tết để về nhà và được ăn món mẹ nấu dù là bất kỳ món gì.

Lúc nhỏ, mỗi khi con bệnh, mẹ thức suốt đêm lo lắng cho con………Lớn lên, khi con có thể lo cho mình và lo cho mẹ thì con phải sống xa mẹ mất rồi.”

Những dòng chữ rất đỗi ngây thơ, tinh khiết, chứa đượm mùi chua chát của cuộc sống. Có lẽ vì thế mà các blogger trẻ nay rất dễ viết nên những câu “CON YÊU MẸ” mà không sợ “sến”, không sợ “quê” như các blogger anh chị.

Một blogger khác, pesockovenhock, cũng viết về mẹ bằng những câu rất teen, đúng giọng điệu 9X: (http://blogtiengviet.net/htsrv/trackback.php/255386)

“Lúc í mẹ đánh con. Thật lòng lúc ấy con rất ghét mẹ và con nghi-mẹ thương em hơn con cứ thế bít bao nhiêu ngờ vực trong lòng con tuôn trào………Mẹ khóc con cũng muốn khóc. Lúc này con hok bít phải làm jì hơn là đứng nấp trước cửa phòng mẹ và xjn mẹ tha thứ cho đứa con bất hiếu này rồi ngũ wên lúc nào hok hay bít…”

Một câu chuyện vẫn thường gặp khi ta còn nhỏ, bị mẹ đánh và oán trách mẹ rồi sau đó hối hận. Nếu ngày xưa, những kỷ niệm như thế có thể bị lãng quên hay nằm im lặng trong một trang nhật ký thì thời nay, các teen lại đưa lên blog chia sẻ cùng bạn bè, và biết đâu mẹ cũng sẽ đọc được và hạnh phúc vì con đã hiểu lòng mẹ.

Nhiều entry về mẹ buồn hơn, đau khổ hơn với những blogger “cài hoa trắng”. Nhớ về mẹ bây giờ chỉ còn có thể là nén tâm nhang. Blogger NamTran (http://forturner.multiply.com/journal) post cả di ảnh của mẹ lên blog với một bài viết tưởng niệm, cũng là lời tự hứa phải làm sao cho xứng đáng là con của mẹ:

Con sẽ chu toàn mọi việc, giữ gìn sức khỏe để Mẹ không phải lo lắng nhiều. Lần trước con mơ thấy Mẹ về, Mẹ che chở cho cả con và anh Thanh như hồi còn bé! Mẹ ơi, mở mắt dậy con đã đẫm nước mắt vì biết chỉ còn gặp Mẹ trong mơ thôi! Nhưng Mẹ ơi, trong mơ , con mong còn nhiều lần gặp Mẹ về bên con nữa, để con có dịp gục đầu vào lòng Mẹ. Con sẽ không khóc nữa đâu! Con là đàn ông mà, phải cứng rắn mạnh mẽ và sống có bản lĩnh chứ, Mẹ nhỉ?.”

Tháng 7 Vu lan lại về, mùa báo hiếu năm nay các blogger hẳn sẽ còn nhiều entry dành cho mẹ. Dù cầm bút viết về người thân yêu nhất là khó khăn. Nhưng tôi tin, cộng đồng blogger Việt vẫn sẽ còn mãi những khoảng vườn quê với hình ảnh mẹ, những góc lặng an ủi, sẻ chia, làm dịu bớt cái nóng nực, ồn ào, bụi bặm nơi phố thị.

Blog – thế giới ảo của thời công nghệ hiện đại. Mẹ- hình tượng giản dị chân quê. Cả hai vẫn có thể hòa vào nhau nhuần nhị. Bởi dù cho thời đại nào đi nữa, con người vẫn có cách biểu đạt theo cách riêng của thời đại mình tình thương cao quý nhất: TÌNH MẸ.

Source: Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 63

Các bài liên quan về Vu-Lan, hoan hỷ đến -->  http://blog.hophap.com/

Đoàn Quán GĐPT
Quay lại In Bài Viết này Gởi cho người thân  
 CÁC BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ
 

Date News :

LỜI PHẬT DẠY
  • "Ý dẫn đầu các pháp, Ý làm chủ, ý tạo; Nếu với ý ô nhiễm, Nói lên hay hành động, Khổ não bước theo sau, Như xe, chân vật kéo ".
  • "Ý dẫn đầu các pháp, Ý làm chủ, ý tạo, Nếu với ý thanh tịnh, Nói lên hay hành động, An lạc bước theo sau, Như bóng, không rời hình ".
  • "Nó mắng tôi, đánh tôi, Nó thắng tôi, cướp tôi, " Không ôm hiềm hận ấy, Hận thù được tự nguôi. "Với hận diệt hận thù, Ðời này không có được. Không hận diệt hận thù, Là định luật ngàn thu ".
  • "Ai sống quán bất tịnh, Khéo hộ trì các căn, ăn uống có tiết độ, có lòng tin, tinh cần, Ma không uy hiếp được, Như núi đá, trước gió"
  • "Ai rời bỏ uế trược, giới luật khéo nghiêm trì, tự chế, sống chơn thực, thật xứng áo cà sa."
BÀI VIẾT MỚI



Your IP Address:
54.167.216.239
Country Code:


Country Name:


City:


Region:


Latitude:


Longitude: