Trang Chính   Hình Ảnh   Âm Nhạc   Pháp Âm   Video   Trắc Nghiệm Phật Học 

   Hôm nay, ngày 24/2/2018
TÌM KIẾM  

Trong:

TRANG NHẤT > NHÀ DƯỠNG LÃO
Cỡ chữ:  Thu nhỏ Phóng to
Cập nhật ngày 04/04/2010 (GMT+7)

Đảnh Lễ tạ ơn Đức Bồ Tát Quán Âm đã cứu đời con: Mẹ và Tôi

MẸ và TÔI

“Đồ ăn như vầy mà bảo con ăn hả?  Thấy mà ghê!  Con không ăn đâu.”  Tuấn sẵn tay hất cả mâm cơm xuống bàn tung toé rồi kéo áo, bỏ nhà đi ra, ngoài đường có xe sang trọng đang chờ.

Tội nghiệp mẹ Tuấn, bà cụ đã gần sáu mươi tuổi, chạy theo con năn nỉ khóc than thảm thiết xin con đừng đi, hãy ở lại với mẹ.  Cụ vấp té, vậy mà đứa con một thân yêu của bà vẫn thản nhiên, còn quay lại mỉm cười khinh khỉnh.  Thế là mất tất cả.

Me tôi hiền từ  và cao cả như một vị Bồ Tát

Xe đã mất hút từ lâu mà bà cụ vẫn ngồi ngó theo mãi tới nhá nhem tối, cụ thất thiểu trở vào nhà, ôm ảnh chồng vào lòng nức nở khóc.  Cơn đau đớn xé nát lòng bà cụ.  Cụ ngồi dậy, tay lượm từng khứa cá, miếng đậu, rồi lảm nhảm nói chuyện với con “Tuấn con!  Đây là thức ăn mẹ đã đổi nó bằng mồ hôi nước mắt của mẹ.  Con có thấy không?  Cá mẹ kho ngon như thế này, phần đầu, phần xương mẹ gặm, phần nạc mẹ dành cho con, mà con nỡ lòng nào mà vất bỏ nó đi, con vất bỏ tình thương của mẹ cho con hả Tuấn?”  Cụ lượm bỏ vào trong chén mấy miếng đậu hủ chiên, cải xào, cá kho, cụ để lên bàn và đưa hai bàn tay ra mà phân bua với con “Đây nè, con có thấy hai bàn tay mẹ đây không?  Ở Việt Nam, bàn tay này vuốt ve từng cọng rau muống bán kiếm tiền nuôi con.  Mẹ còn nhớ ngày con còn bé, mẹ thương con hơn cả bản thân mình, trong mùng có con muổi, mẹ sợ nó cắn con, mẹ vén tay áo lên cho muổi cắn, để con được ngủ yên.  Qua tới Mỹ, đôi tay của mẹ lại tiếp tục trau chuốt từng cây cải, mớ rau cho chợ để được trả tiền về lo cho con.  Nè!  Con nhìn hai tay mẹ nó chai cứng đây nè!  Mẹ làm việc cực lắm con ạ, chắt chiu từng đồng, mua quần áo mới cho con vậy mà con nỡ ném nó vào thùng rác!  Mẹ lấy xếp lại mà nước mắt lả chả rơi.  Hồi còn nhỏ mẹ dẫn con đi Chùa, con còn biết lạy Phật, đến khi con vào High School thì lại cho mẹ là mê tín.  Con không theo mẹ đi Chùa nữa!  Tới nay mẹ mất con rồi!” nói tới đó bà cụ khóc thật thảm thiết…

Mẹ Việt Nam ơi chúng con vẫn còn đây

Tới sáng, cụ lòm còm ngồi dậy, đi rữa mặt; chợt nhìn vào gương, bỗng cụ la lớn “Trời ơi!  Sao tóc tôi bạc trắng như thế này?”  rồi hai tay ôm mặt khóc.  Đây là lần đầu tiên cụ chú ý tới nhan sắc của mình, vì từ ngay chồng chết, cụ không còn muốn soi gương nữa.  Chưa đầy 60 tuổi mà đã trở thành một cụ già bảy, tám chục tuổi.

Tết Mậu Thân, xóm Lăng Cha Cả bị pháo kích dữ dội, mẹ cụ qua đời, cụ bơ vơ một mình.  Cụ được nhà bạn trai từ tấm bé xin hỏi cưới cho con trai.  Cụ được êm ấm và hạnh phúc, nào ngờ hai năm sau lại phải chôn chồng vì anh là lính dù.  Rồi năm 1975, Việt cộng vào, cụ đươc hàng xóm mách vượt biên qua Mỹ cho con ăn học cho đở tấm thân của nó.  Vì thương con, cụ đem hết tiền dành dụm của mấy năm làm nghề bán rau muống và qua được tới Mỹ.  Trong 2 năm đầu, Tuấn con của cụ còn đi học về đúng giờ, vì không biết tiếng Anh nên không theo dõi được sự học của con, cho đến nay, tất cả đều tan nát…

o O o O o

Tuấn ngày nào trông khỏe mạnh trắng trẻo, còn ngày hôm nay là một tấm thân tàn ma dại, nặng nhọc bước lên trên sân Chùa, trong bộ quần áo rách rưới dơ bẩn, Tuấn đến quỳ gối dưới tượng Quán Thế Âm Bồ Tát mà ngày xa xưa Tuấn đi với mẹ, trước khi vào Chùa, Tuấn theo lời mẹ cúi đầu đảnh lễ, rồi hôm nay tâm sự cùng Phật Bà …

“Con kính lạy Đức Mẹ Quán Thế Âm, hôm nay sức khỏe của con đã suy kiệt sau hơn một năm vất vưởng đầu đường xó chợ để đi tìm mẹ, mà không sao tìm thấy được.  Đang vào Đông, trời lạnh lắm, áo quần rách rưới này không đủ che chở cho thân con, lại thêm bệnh hoạn, thiếu ăn.  Con biết những lời nói này có thể là lời nói sau cùng của con với Mẹ Quán Thế Âm.  Nếu con không sống tới ngày mai thì Mẹ kính mến, xin Mẹ cứu độ cho mẹ của con được bình an, khỏe mạnh; còn con, thì mẹ hãy biến con thành đôi guốc dưới chân mẹ của con để bù đắp phần nào tội lỗi của con đã tạo ra…  Tiếng niệm Phật vang lên, Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát, càng về khuya tiếng niệm Phật càng bị đứt đoạn và tới 4, 5 giờ sáng thì không còn nghe nữa!

Sáng sớm, vị sư già trụ trì Chùa Phật Bà, mở cửa chánh điện chợt thấy một người nằm gục dưới chân tượng Quán Thế Âm.  Sư ông chạy tới, thấy một thanh niên chỉ còn da với xương trong bộ quần áo tả tơi, hơi thở còn rất yếu.  Sư ông cố xốc người thanh niên dậy và dìu vào trong Chùa.  Sau hơn 2 ngày chạy chữa, Tuấn lần lần hồi phục.  Thấy Sư ông mở cửa vào, Tuấn cố tuột xuống giường, quỳ gối, chấp tay vái lạy.  Sư ông đở Tuấn dậy:  “Hoàn cảnh của con ra sao mà đến nông nổi này!”

“Con là đứa con bất hiếu, sống với mẹ, được mẹ nuôi ăn học mà không lo, nghe lời bạn xấu gia nhập băng đảng bán xì ke …”  Tuấn lần lượt kể hết sự hoạn nạn trong chốn tù tội, lang thang đầu đường xó chợ và phát nguyện mỗi đêm về đây quỳ gối trước Phật Bà mà sám hối tội lỗi của mình, đến hôm nay và không còn đủ sức nữa.

“Hoàn cảnh của con đáng thương chớ không đáng ghét, nếu tiện con ở lại với Chùa, hằng ngày lo Phật sự và từ nay con là đệ tử của thầy, con sẽ đi trên con đường Phật đạo như thầy vậy, con nghĩ sao?”

Tuấn quỳ gối chắp tay đảnh lễ ba lạy, ràn rụa nước mắt nói trong sự hoan lạc: “Từ nay con là đệ tử của Thầy, nguyện suốt đời giữ đạo”.  Sư ông đứng dậy lấy tay xoa đầu Tuấn mỉm cười rồi lần bước vào trong.

Thế rồi thời gian trôi mãi.  Xuân đi xuân đến bấy nhiêu lần, một nhà sư đang quỳ gối lần tràng hạt, miệng niệm Phật Quán Thế Âm, cầu xin được gặp lại mẹ hiền không bao giờ ngơi nghỉ.  Nhà sư đó không ai khác hơn là Tuấn xấu xa thuở nọ.

Một buổi chiều mùa Đông, trời lắm sương mù, nhà sư đang đứng hướng mặt về phía Phật Bà mà cầu nguyện.  Thấy có 4 người hai già, một cô gái và một bà lão đang cố dìu dắt bước vào sân chùa.  Bà cụ tóc bạc phơ ốm yếu lắm, cùng nhau quỳ dưới tượng Phật đảnh lễ.  Nhà sư đến gần rồi lảo đảo muốn té, miệng há hốc muốn kêu lên thật to mà không ra lời, “Mẹ!  Mẹ của con đây rồi!”  Nhưng nhớ ra điều gì nhà sư quay mặt đi để dòng nước mắt tuôn không ngớt rồi rảo bước nhanh vào trong; một lúc lâu mới quay trở ra, chắp tay bạch rằng:  “Thưa các thí chủ, Sư ông trụ trì vì bệnh nặng Sư ông không ra được, xin các thí chủ theo bần tăng”.  Vào phòng khách nhà sư đở Sư ông ra ngồi ở ghế để tiếp chuyện, nhà sư lánh mặt vào trong.

Sư ông ôn tồn hỏi chuyện mỗi người về sự tu tập, về cơ duyên nào mà được tới Chùa, ai cũng được vui vẻ cả.  Tới phần cụ bà, Sư ông hỏi:  “Có phải cụ trước đây là đệ tử của bản Chùa không?  Và vì sao lại vắng xa tới nay mới trở lại?”  Cụ bà đôi mắt ửng đỏ mơ màng kể đời mình cho Sư ông nghe:  “Kính thưa Thầy!  Khi qua tới Mỹ, đời sống tạm yên ổn, con được đi làm về nuôi con, thằng con mà Thầy đã thấy ngày trước, lên trung học, nó không đi học nữa mà đi theo băng đảng bán xì-ke.  Con thì lo làm việc kiếm tiền nuôi nó mà nó đâu có biết mẹ của nó rất cực nhọc.  Tới một ngày, nó vứt quần áo cơm canh xuống đất để ra đi!  Nó đi mang theo cả linh hồn của con đi, con trở thành người ngây dại.  Việc làm không còn, không tiền trả tiền nhà bị đuổi ra, nhớ tới người quen ở dưới Los, nên con lấy hết tiền đi xe xuống mà tìm nhưng khi xuống xe, con không biết tìm ở đâu thế là con lang thang đầu đường xó chợ xin ăn qua ngày.”

“Tấm thân tàn lê lết đó đây với cát bụi thời gian không biết mấy năm qua!  Có đêm đông lạnh quá, con đến ngủ ở bờ tường rào của nhị vị đây.  Trời rất lạnh, nhị vị đem con vào nhà cho chỗ ngủ và chăm sóc con cho tới ngày nay.  Đôi mắt con đã mù vì thương đau khóc hoài.” Cụ nhắm nghiền đôi mắt mà dòng lệ cứ tuôn chảy theo lời thuật của cụ.

Sư ông hỏi:  “Có phải thằng bé ngày trước tên Tuấn không?”

“Dạ phải.  Nó là đứa con bất hiếu của con, đã xa cách lâu lắm, không rõ sống chết thế nào.”  Trầm ngâm một lúc, Sư ông nói:  “Cụ là đệ tử của Chùa, nay Chùa có nhà dưỡng lão, bần Tăng muốn cụ về đây tá túc cho đến ngày về với Phật, cụ nghĩ sao?”

“Dạ, đó là ước vọng sau cùng của con.”

“Vậy thì ngay bây giờ cụ sẽ ở lại đây, có người chăm sóc cho cụ.”

Sư ông nói tới đây rồi lần bước vào trong, thấy Tuấn đứng khóc như đứa trẻ thơ không biết từ lúc nào.  Vì mặc cảm tội lỗi Tuấn không dám ra nhìn mẹ để những lưỡi dao hối hận cắt rách nát lòng đau!

Cụ bà quay sang hai ân nhân:  “Mạng sống của tôi còn tới ngày hôm nay là nhờ ơn nuôi dưỡng của ông bà.  Thật tôi không biết lấy gì đền đáp công ơn nầy!  Nếu tôi còn đứng vững tôi sẽ quỳ xuống lạy mà tạ ơn.  Kiếp này không đền đáp được xin hẹn lại kiếp sau.”
Hai vợ chồng chạy lại ôm lấy cụ cảm mến và nói:  “Mình cùng giống nòi lưu lạc nơi đất khách, giúp nhau lúc hoạn nạn là bổn phẩn cụ ạ.  Cụ còn nhớ Thầy trụ trì Tu Viện Hộ Pháp khi chúng ta cùng đi Chùa có nói:  “Tất cả sự việc xảy ra cho đời ta, đều có cơ duyên và nhân quả.  Hôm nay làm việc thiện, ngày mai nhận quả lành đó cụ.”
Đôi môi khô héo nhoẻn miệng cười, rồi đôi tay xiết chặt đôi bàn tay từ giả trong hạnh phúc an lạc vô biên.

Và từ đó, bà cụ được sống dưới sự chăm sóc của con mình mà cụ không biết.  Có nhiều Phật tử trong Chùa xin chăm sóc thay cho Thầy mà Thầy không chịu và nói:  “Đây là mẹ ruột của tôi vì ngày xưa tôi gây quá nhiều lỗi lầm với mẹ, nên hôm nay tôi phải tự tay chăm sóc để chuộc lại phần nào tội lỗi xưa”.  Và rồi nếu ai để ý thấy Thầy mặc lại bộ quần áo rách rưới khi xưa, đầu đội tóc giả quỳ lạy dưới chân giường của mẹ sau khóa lễ Phật xong, Thầy lạy, lạy mãi để cầu sám hối bao lỗi lầm đã tạo ra với mẹ!

Thời gian trôi qua đã hơn hai năm, một đứa con hiếu thảo phụng sự mẹ từ miếng cơm chén nước, đút cho mẹ ăn, cho mẹ uống, thay tả thay quần áo cho mẹ hằng đêm.  Phần bà cụ rất hạnh phúc và ngờ ngợ là con của mình nhưng không dám lên tiếng hỏi.
Đến một ngày, nhà sư thấy hơi thở của mẹ bị đứt đoạn, biết là mẹ sắp sửa ra đi xa.  Nhà sư đớn đau trong lòng nên vào nửa đêm khuya đến quỳ gối bên mẹ, trong lúc mẹ ngủ say mà nói với mẹ rằng:

“Mẹ ơi!  Con là Tuấn đây, đứa con bất hiếu của mẹ đây, con thấy sức khỏe của mẹ giảm dần, sợ mất mẹ mà không được nói với mẹ lời sám hối tội tình của con đối với mẹ.  Ngày con bỏ nhà đi, sau khi hất cả mâm cơm xuống đất.  Con ra đi mẹ chạy theo cố níu kéo con lại, mẹ vấp té, con quay lại mà vẫn cứ đi, xe băng đảng đang chờ con.  Từ đấy con nhập vào xã hội đen đi phân phối xì-ke cho mấy tiệm hút, con sống như ông hoàng, quần áo đắt tiền, xe đẹp ăn ngon, nhà ở sang trọng.  Con sống cao sang quên hẳn mẹ!  Không bao lâu, cảnh sát bao vây chúng con, anh hai trong bọn đã bắn ngã một cảnh sát và ném súng cho con bảo con phải nhận là mình bắn, mọi việc có anh ấy lo.

Thế là con vào tù, cảnh sát đẩy con vào phòng giam, khoá cửa lại, vừa quay lưng đi, bao nhiêu người trong phòng ào tới, thoi, đạp, đá vào con cho đến khi con không còn nhút nhích được nữa.  Đèn ngủ đêm vừa tắt, chúng nó ùa tới cởi quần áo con ra và thay nhau làm nhục, hết đứa này tới đứa khác, cứ thế suốt cả đêm.  Mới đầu con còn la, sau thì bất động và thiếp đi.  Tới sáng, con muốn ngồi dậy, lấy quần áo mặc mà không sao ngồi lên được, phân từ hậu môn cứ chảy ra hoài, con đau đớn tới tột cùng.  Rồi được chở đi bác sĩ chửa vài ngày, trở về con lại cũng bị như thế, đớn đau, đớn đau triền miên ngày này qua tháng nọ!  Có thằng tù Việt Nam bảo con xin với bác sĩ được nằm phòng riêng, chớ tội như mày là chỉ có chết thôi, mày phải xin bác sĩ được nhốt riêng.

Khổ không nói được

Được nhốt phòng riêng, thân con đở đau đớn, nhưng nỗi nhớ thương và hối hận đối với mẹ làm con nhiều đêm không sao chợp mắt, với những câu hỏi trong đầu:  Mẹ giờ ở đâu?  Có bệnh hoạn gì không?  Ai lo cho mẹ? … Rồi con hai tay nắm lấy song sắt mà khóc.  Phải!  Con đã khóc nhiều lắm vì sự hối hận cắn rức trong lòng, nhưng làm sao bây giờ?  Cũng tại con cả!  Có khi con trở thành điên dại la lối cả ngày.  Thời gian trôi qua không rõ đã mấy năm, con nay đã cằn cỏi già đi.
Có một ngày, ban quản đốc trại cho con biết con được thả.  Con nhận lại bộ đồ quần áo cũ và tất cả giấy tờ và một ít tiền.  Con thấy quần áo của con ngày trước, con không dám mặc nó vào.  Giám thị hối, con lộn bề trái ra mặc, thất thểu ra về mà con không biết về đâu?  Con lần mò về chung cư mà con và mẹ đã cư ngụ, hy vọng có tin của mẹ.  Người quản lý nói:  Mẹ đã bỏ đi hơn 10 năm rồi!  Thất vọng, con đứng tựa vào bờ cổng nhìn lại chỗ ở xưa.  Con nhìn đâu cũng thấy mẹ, thấy cả lúc mẹ chạy theo con bị té mà con cũng quay đi!  Nghĩ tới đó, con úp mặt vào tường khóc nức nở, làm khách qua đường cũng thấy sắt se cõi lòng!  Hết khóc, con thấy mấy mảnh chén ngày xưa mẹ dùng ăn cơm còn ở đống cỏ khô.  Mừng quá, con tới nhặt đủ mảnh bể, quý mến ôm vào lòng, thất thểu ra đi.  Tới chỗ vắng, con ngồi xuống cố ráp ba mảnh lại cho thành cái chén.  Cứ thế mà ráp, con lấy dây cột thế nào cũng không được mẹ ạ!  Con vừa làm vừa khóc, cố hàn gắn lại tình thương của mẹ đối với con mà có được đâu.  Mẹ ơi!  Mẹ bỏ con thiệt rồi hả mẹ?  Con não nề khóc vì cảm thấy quá bơ vơ!

Con đi xin chỗ làm, ai cũng lắc đầu ghê sợ khi biết con trong tù mới ra.  Con bây giờ là đứa ăn xin, quần áo tả tơi, dơ bẩn hôi hám.  Con đã lang thang trở về ngôi chùa cũ, ngôi chùa mà ngày còn nhỏ con theo mẹ lễ Phật Bà, hạnh phúc và êm đềm quá!  Mà nay con quỳ gối dưới chân Quán Thế Âm Bồ Tát có một mình trong đêm khuya lạnh lẽo vắng lặng này.  Con phát nguyện mỗi đêm vào giờ này, con quỳ gối lạy Phật cầu sám hối tội tình của mình và ước mong sẽ gặp lại mẹ.  Đêm nào cũng vậy hơn một năm qua bất kể trời nóng hay lạnh, con vào sân Chùa để sám hối, có đêm vì đói vì lạnh con đã ngất xỉu, được Sư ông cứu chữa nên con sống đến hôm nay.

Ngày con gặp lại mẹ, con như người trong giấc mơ, muốn chạy lại quỳ gối cúi đầu lạy mẹ, nhưng nghĩ tới tội của con, nên con dừng chân, con chạy vào trong khóc thật lớn tiếng, để nỗi cảm xúc tuôn theo dòng nước mắt dưới chân đấng từ bi vô lượng.  Sư ông đã đở con dậy, con đã nói con gặp lại mẹ và có ý xin được phụng dưỡng mẹ trong Chùa.

Thế là con được ở bên mẹ suốt ngày đêm, con lo từng miếng ăn, nước uống, thay tả, tắm cho mẹ, mà mẹ chắc đâu ngờ là con, thằng Tuấn năm nào của mẹ, đang ăn năn sám hối vì mẹ lòa nên đâu thấy con.

Thấy bà cụ cựa mình, nên Tuấn dừng nói, rồi nhìn thấy đôi dòng lệ hắt hiu lăn dài trên má từ lúc nào mà ướt cả chiếc gối.  Quá xúc động, Tuấn ngồi chồm dậy ôm lấy mẹ khóc lớn tiếng, làm cả phòng ai cũng mủi lòng rơi lệ.  “Trời ơi!  Mẹ đã nghe con hết rồi hả mẹ, vậy mà con tưởng mẹ đang ngủ say.  Bao năm con tìm mẹ và khốn khổ với lỗi lầm xưa, con xin mẹ tha thứ cho con.”  Bà cụ dang đôi tay khẳng khiu ôm con vào lòng.  Mẹ khóc, con cũng khóc, sự thương nhớ bấy lâu chất chứa trong lòng nay có dịp khơi động buông thả cho tình thương mẹ con chan hòa an lạc.

Bàn tay mẹ vuốt tóc con ngày nào, nay cũng như vậy; chợt mớ tóc giả rơi xuống bà cụ ngạc nhiên “Sao hả con?  Con đã xuất gia phải không?”

“Dạ!  Phải mẹ ạ, con đã xuất gia lâu rồi.  Con đội tóc giả và mặc quần áo như ngày nào bên mẹ.”  Cụ cảm động ôm con và hôn lên đầu con.  “Mẹ hôn con với sự hỷ xả trong lòng, mẹ hôn sự hiếu thảo của con.  Ngày trước con đã đi sai đường nhưng hôm nay con đã đi đúng đường.  Con hãy giữ mãi duyên lành này cho đời con.  Ờ!  Mẹ quên nói một việc này cho con nghe, vì sự sám hối hiếu thảo của con, chư Phật có cho mẹ biết là mẹ sẽ được vãng sanh về lạc quốc vào ngày gần đây.  Mẹ ra đi nhưng đây là niềm vui chớ không phải buồn, vậy con đừng bi lụy nghe con.  Mẹ ra đi nhưng đây là niềm vui chớ không phải buồn, vậy con đừng bi lụy nghe con.  Tuấn hôn lên tay mẹ rồi đứng dậy đảnh lễ ba lạy, lấy tay quẹt nước mắt bước ra khỏi phòng với bao cặp mắt đẫm lệ của người trong viện nhìn theo xúc cảm!

Hoa cúng dường Mẹ Hiền

Nhân ngày vía Mẹ Từ Bi Quán Âm, chúng con viết câu chuyện này để cúng dường cho Mẹ.
Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát
Nam Mô Đại Thế Chí Bồ Tát
Nam Mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát
Nam Mô Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát

ThiệnĐạo+ĐứcNgọc

Nhà Dưỡng Lão HoPhap.Net
Quay lại In Bài Viết này Gởi cho người thân  
 CÁC BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ
 

Date News :

LỜI PHẬT DẠY
  • "Ý dẫn đầu các pháp, Ý làm chủ, ý tạo; Nếu với ý ô nhiễm, Nói lên hay hành động, Khổ não bước theo sau, Như xe, chân vật kéo ".
  • "Ý dẫn đầu các pháp, Ý làm chủ, ý tạo, Nếu với ý thanh tịnh, Nói lên hay hành động, An lạc bước theo sau, Như bóng, không rời hình ".
  • "Nó mắng tôi, đánh tôi, Nó thắng tôi, cướp tôi, " Không ôm hiềm hận ấy, Hận thù được tự nguôi. "Với hận diệt hận thù, Ðời này không có được. Không hận diệt hận thù, Là định luật ngàn thu ".
  • "Ai sống quán bất tịnh, Khéo hộ trì các căn, ăn uống có tiết độ, có lòng tin, tinh cần, Ma không uy hiếp được, Như núi đá, trước gió"
  • "Ai rời bỏ uế trược, giới luật khéo nghiêm trì, tự chế, sống chơn thực, thật xứng áo cà sa."
BÀI VIẾT MỚI



Your IP Address:
54.196.213.0
Country Code:


Country Name:


City:


Region:


Latitude:


Longitude: