Trang Chính   Hình Ảnh   Âm Nhạc   Pháp Âm   Video   Trắc Nghiệm Phật Học 

   Hôm nay, ngày 20/1/2018
TÌM KIẾM  

Trong:

TRANG NHẤT > PHÒNG NIỆM PHẬT HỘ NIỆM
Cỡ chữ:  Thu nhỏ Phóng to
Cập nhật ngày 22/12/2012 (GMT+7)

Em Mĩm Nụ Cười, Chị Rơi Nước Mắt

Đức Diệu Quán, Trần Cẩm Thạch -- www.HoPhap.Net

Namo BuddhayaNamo BuddhayaNamo Buddhaya

Namo Buddhaya

VÃNG SANH CỰC LẠC QUỐC

khói trầm hương xông ngátkhói trầm hương xông ngátkhói trầm hương xông ngát

Hoa Khai Kiến Phật -- Vãng Sinh Cực Lạc

==========================

Em Mĩm Nụ Cười, Chị Rơi Nước Mắt    

Thạch ơi …..

Em đã thanh thản ra đi rồi, rất nhẹ nhàng và thảnh thơi trong tiếng niệm Phật của Sư Phụ và gia đình.

49 năm trên cõi tạm này, em đã sống hết lòng với mọi người chung quanh, thân cũng như sơ, ai em cũng một dạ tương kính và tấm lòng của em, mọi người đều nhận ra trên ánh mắt, nụ cười thánh thiện của em.

Một Ngày Ghi Nhớ 9/18/12
Mới 7 giờ sáng mà Má đã gọi, có chuyện gì thế này? Đ.D.Tường rất là lo sợ cho những cú điện thoại “khác” thường như vậy.  “Má mới trên em Thạch về, nó out khỏi emergency rồi, đã khỏe lại.”  “Vậy đó, ai chở Má đi?”  “Tuấn chứ ai, cho con biết như vậy thôi nha, nhớ niệm Phật cho nó nha”.

Rồi 3 tiếng rưỡi sau đó, con nhỏ cháu gọi, đứa em gái gọi, cùng lúc với thằng em, “Thạch không ổn rồi, có thể được thì chị lên thăm nó nhe, her heart is bleeding”, nghe nói mà rụng rời, mình vào phòng bà boss, báo cho bà ta biết: “Tôi có việc riêng khẩn cấp trong gia đình, tôi muốn off và phải đi đây, Trudy in Kaiser Hospital, my sis/bro/Mom on their way there too”.  Bà gật đầu với ánh mắt ủng hộ thầm chia sẻ cảm xúc trước tử biệt phân ly.  “Ok, lái xe cẩn thận” bà còn chỉ cho đường đi nữa.

Vừa đi vừa chạy ra xe, muốn “bay” lên em liền, được cận kề bên em trong nỗi đau đớn này với em.  Gọi cho Sư Phụ, Đức Diệu Quán đang trong bệnh viện Thầy ơi, con báo cho Thầy hay để góp lời cầu nguyện cho em, Thầy đang đi công tác thăm viếng với các bệnh nhân bên ngoài, nhưng cũng hỏi liền phòng mấy, ở bệnh viện nào?  Kaiser trên Fontana, phòng 2019.  Tưởng chắc Sư Phụ sẽ không đến được vì hôm nay là ngày Tuesday Thầy còn đi làm; vậy đó mà Thầy cũng tranh thủ tới được trong giờ phút quan trọng (con rất cảm niệm ân Thầy).  Sau khi nghe Thầy kể lại mới biết Thầy sắp xếp công việc rất nhanh và nhìn đồng hồ đã gần đến giờ lunch time,  Thầy chỉ có khoảng 2 giờ đồng hồ nếu đường freeway không bị kẹt thì phải mất hết 1 tiếng rưỡi vòng đi và về, và chỉ còn lại có 30 phút, nhưng vì lòng từ thương xót Thầy đã lấy quyết định đi thăm người đệ tử hấp hối của Thầy trước khi có một cuộc họp quan trọng kế tiếp tại Downtown Los Angeles, và đó cũng là phước duyên của em Thạch đệ tử của Thầy.  Gọi cho Má, con sẽ chạy thẳng lên đó nhé.  Ừ đi đi, ở đây cũng đang chuẩn bị ra xe đây, lái xe cẩn thận.

Gọi cho vài người bạn, không ai bắt phone hết, cái duyên để mình niệm Phật chứ không phải “báo tin sớm”.  Đi lộn chỗ, Main Hospital chứ không phải ở đây (vậy mà bà boss nói quẹo vô Valley nha, ủa lại lộn nữa rồi, phải chạy xuống chút nữa mới vào parking lot của Main Hospital, cuối cùng cũng gặp được mấy đứa cháu ở chỗ thang máy, đưa nhau vào phòng, mắt em nhắm nghiền lại, hỏi y tá, nó đang mê man hay là ngủ vậy?  Thuốc ngủ đó, họ cho nó thuốc giảm đau cho nên ngầy ngật không được tỉnh táo lắm, nắm lấy tay em, truyền thêm năng lực cho em, trong tâm niệm niệm đức Phật gia hộ cho em thêm sức chờ Má tới, mười phút sau đó, gia đình đã tới đông đủ, mọi người đứng quanh giường em, xoa tay xoa chân, ai cũng muốn truyền hơi ấm cho em, cảm nhận được làn da của em, mang sinh khí của mình truyền sang cho em thêm nghị lực chống chỏi với cơn đau đớn trong em.  Nhường chỗ cho Má, cầm lấy tay Thạch mà Má cứ rưng rưng, Tuấn thì vuốt vuốt lưng, xả đi nha Thạch, đừng nghĩ ngợi gì hết, mọi việc đã có gia đình lo lắng, Thạch hãy buông xả mà thanh thản niệm Phật, ừ hử nhưng mắt vẫn nhắm nghiền, Thạch ngồi nhỏm dậy đòi uống nước và tìm đứa con gái thứ ba, Jessica ơi, kêu ai chở “A Pó” về đi, “A Pó” mệt rồi đó.  Đừng lo lắng mà, cứ niệm Phật đi, mọi người thì thào với nhau, thỉnh thoảng em nói cái gì đó nhưng hơi sức rất yếu, và vì đeo máy trợ khí cho nên cũng hơi khó nghe. 

Bổng nhiên Sư Phụ xuất hiện trong chiếc áo tràng nâu trang nghiêm, ai cũng nhường đường để Thầy đến bên Thạch, và bắt đầu hỏi chuyện, Thạch hiểu và trả lời bằng những cái gật đầu, Thầy hướng dẫn mọi người niệm Phật theo từng nhịp thở của em ra vào, chậm rãi từ tốn nhưng rõ ràng A Di… Đà Phật …., A Di… Đà Phật …, A Di… Đà Phật …, hơi thở em điều hòa trở lại theo từng tiếng niệm danh hiệu Đức Phật, mọi người không rời mắt khỏi em, theo dõi từng cử động của em, thành tâm niệm cùng với em.  Khoảng 15 phút sau, Thầy nói Thầy chuẩn bị phải đi rồi, Thầy có cuộc họp phải đi ngay không thể bỏ được, nhưng thương em Thầy tranh thủ vào thăm và trợ niệm cho em, trước khi rời bịnh viện Thầy và Đại chúng sẽ cùng tụng thời kinh ngắn cho em.  Em tự nhiên ngồi dậy và đòi uống nước, nhìn em dựa vào người Thầy, nhỏ nhoi yếu đuối, thương quá!  Tay Thầy lúc nào cũng nắm chặt tay của em như nhắn nhũ đừng sợ có Sư Phụ đây hãy an tâm.  Em ngậm ống hút và hút từng ngụm nước và em nằm xuống trở lại, mọi người chấp tay tụng chú Đại Bi, Tiêu Tai Cát Tường Thần Chú, bài Kinh Bát Nhã…, và em ngồi dậy uống nước lần thứ 2.  Kế đến, lời khai thị vàng ngọc của Thầy đã như tiếng chuông thức tỉnh lòng người lữ khách trần trước khi đi xa và trở về một thế giới xa xăm mà mình chưa từng đến như tâm trạng của người rời khỏi trại tỵ nạn từ biệt người thân lên đường đi định cư. 

Những câu Pháp ngữ của Phật được Thầy đem ra dạy tuôn ra như những giọt cam lồ làm mát dịu tâm hồn và thân thể của em, lời khai thị thật dễ hiểu và trong sáng ngập tràn chất liệu từ bi: Con ơi! Thân này đến lúc không còn làm chủ được nữa rồi, con hãy mang ý niệm xả bỏ xác thân tạm bợ nầy đi đừng cố nắm giữ nó làm gì, xác thân con đang có bịnh hoạn như chiếc áo đã quá cũ, đừng luyến tiếc nữa, thân này vốn không có ngã, cái “ta” nó không phải của con mà là của tứ đại đất nước gió lửa họp thành, đừng lầm chấp lấy những sự đau đớn của thân đang hành hạ con nếu có mà sanh phiền não vì chấp có cái "Ta" đau…, Thạch, Diệu Quán, con hãy nhiếp tâm một dạ kính nhớ Phật và mau mau tha thiết niệm danh hiệu của Phật A-Di-Đà theo Thầy để cầu vãng sanh về thế giới an vui của Ngài nơi không có khổ đau bệnh tật, sinh tử. 

Xin Phật độ cho con
Luôn nhớ và hiểu rằng:
"Thân này không phải ta
Tâm này không phải ta
Chẳng có gì là ta
Trong từng hơi thở vào
Trong từng hơi thở ra
Trọn niềm tôn kính Phật"
_(())_ Nam mô A-Di-Đà Phật_(())_

Như linh cảm biết được vị Sư Phụ của em sắp phải rời bệnh viện, khi Thầy vừa dứt lời khai thị, Thạch bật dậy và mở mắt thật to lên nhìn Thầy qua ánh mắt thầm cám niệm ân đức Thầy, mọi người sửng sờ vài giây, và Thầy tiếp tục lưu lại và bắt đầu niệm Phật thật lớn tiếng cao giọng hộ niệm trong những giây phút cuối hấp hối của em Thạch, mọi người hoà theo với từng chữ rõ ràng, em mấp máy đôi môi, Tuấn tháo dây trợ khí cho em, em đang cùng mọi người niệm Phật, hơi thở em yếu dần, nhưng đôi môi vẫn mấp máy niệm, thương quá, mắt nhắm lại từ từ, hơi thở yếu đi … lúc đó đồng hồ chỉ 1:08 phút trưa của ngày 18 tháng 9 năm 2012, em buông thả người trên tay của Tuấn bên phải và tay trái vẫn nắm chặt lấy tay Sư Phụ, không ai trong phòng cả hơn 20 người khóc hết, đều nhất tâm cùng em niệm Phật, em thảnh thơi ra đi với sự hộ niệm của đại gia đình và Sư Phụ. 

Thương cảm rơi lệ, những đôi mắt sủng nước vì sự ra đi của em, nhưng không có kêu gào hay tiếc nuối, chẳng có níu kéo dằng co giữa người ra đi hoặc kẻ ở lại, chỉ vỏn vẹn có mươi phút nhưng linh thiêng quá, lần đầu tiên chứng kiến một hộ niệm thật thiêng liêng tuyệt vời nhiệm mầu như vậy, người hướng dẫn và đại chúng đều thành tâm chí thiết vì người hấp hối, người lâm chung cũng hiệp cùng ý nguyện vãng sanh, không vương vấn hoà nhau hoàn thành như trong kinh sách đã đọc, tuyệt diệu!!

Má rưng rung, Thạch ơi, con ơi, nhưng không dằn co lại xác thân của con, vì Má đã hiểu được thân xác này chỉ giả tạm, bèo bọt trong cõi này mà thôi, sau đó … Má cùng ngồi niệm với đàn con, cháu cho đến 9 giờ tối.

Thầy phải rời bịnh viện sau đó, nhưng không quên dặn dò Diệu Tường phải hướng dẫn cho gia đình niệm Phật liên tục trong 8 tiếng, Thầy sẽ trở lại khi xong việc và Thầy cũng không quên dặn dò với y tá không được đụng vào người đã mất và để gia đình “mượn” phòng cho đến tối.  Đại gia đình kẻ ngồi, người đứng nhắm mắt liên tục niệm, Thạch ơi … trên cao em có thấy?  Mọi người đều mong mỏi em vãng sanh, thẳng đường tới cõi an vui nha em, sẽ thương tiếc em đó, người con/em/chị/mẹ yêu mến, nhưng không vì vậy mà níu kéo em ở lại cõi tạm nầy đâu, khuôn mặt em vô tư nằm đó, trả lại hết cho đời 49 năm chùm gởi, trả hết nợ ân oán mà em đã tạo ra, làm xong bổn phận con hiền, vợ thảo, người mẹ đảm đang với đàn con 5 đứa, em đã sống hết lòng biết hi sinh với mọi người mà em gặp, khuôn mặt em đó thánh thiện vô cùng, hết rồi những đau đớn, khổ lụy của 49 năm làm kiếp người, em ra đi bình an đi nhé, với tiếng niệm Phật liên tục mắt em nhắm lại, miệng em khép lại như nở nụ cười nhẹ hoan hỷ, những gân xớ thịt được thư dãn ra bình yên như đang trong giấc ngủ say, bình an không mộng mị là lúc Em mĩm nụ Cười, Chị rơi nước mắt, hình như không phải là vì buồn như bao cái buồn thường tình, những giọt nước mắt sung sướng lăn trên má của chị khi biết em theo Phật và Thánh Chúng. 

Vào lúc 5 giờ chiều, Thầy trở lại bệnh viện, đi theo cùng Thầy là Đức Diệu Ý, và Nhật Dũng cũng tới sau đó, đứng quanh giường em chấp tay từng tiếng Nam Mô, có Thầy và pháp khí Thầy mang theo, và liên tục cho đến khi các anh chị em Pháp hữu trong ban hộ niệm của Đạo tràng Tu Viện Hộ Pháp đến tiếp hộ niệm (khoảng 7:30) đứng đầy chật cả phòng, không gian cả khoảnh ICUs trong thời gian đó cũng linh thiêng quá, không còn nghe tiếng gì khác hơn ngoài Lục Tự Di Đà khi trầm khi bổng, khi nhanh khi chậm, cả phòng gần 50 người dị khẩu đồng âm trợ tiếng cho em.

Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật, vãng sanh rồi!  Em Thạch đã vãng sanh rồi, vị sư Phương Trượng Tu Viện Hộ Pháp vô cùng hoan hỷ với lời tuyên bố như vậy trước Đại chúng, và Thầy còn nhìn từng người khích lệ chúc mừng đệ tử Đức Diệu Quán đã thượng lộ bình an về quê hương Cực Lạc của Đức Phật A Di Đà, đệ tử sẽ tu mau chứng quả trở lại Ta Bà giúp hóa độ chúng sinh, Phật pháp thật mầu nhiệm!!!  Đức Diệu Quán ơi, con giỏi lắm!!  Giỏi lắm!!  -  Đó là lời Thầy/Sư Phụ Tuệ Uy đã xướng to lên sau khi rời bịnh viện ngày hôm đó, ngày mùng 3 tháng 8 năm Nhâm Thìn 2012.

Đức Diệu Tường tường thuật theo cảm xúc
Bài viết được đăng nhân sắp đến ngày Sunday 23 tháng 12 năm 2012, lễ kỳ siêu Bách Nhựt Trai Tuần tại Tu Viện Hộ Pháp của hương linh Ưu-bà-di Đức Diệu Quán, Trần Cẩm Thạch.
      

Nhất tâm cầu nguyện Hương-linh vãng sinh Cực Lạc quốc,

Namo Buddhaya

Phòng Niệm Phật Hộ Niệm - Đạo Tràng Tu Viện Hộ Pháp Trên Không Gian - HoPhap.Net
Quay lại In Bài Viết này Gởi cho người thân  
 CÁC BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ
 

Date News :

LỜI PHẬT DẠY
  • "Ý dẫn đầu các pháp, Ý làm chủ, ý tạo; Nếu với ý ô nhiễm, Nói lên hay hành động, Khổ não bước theo sau, Như xe, chân vật kéo ".
  • "Ý dẫn đầu các pháp, Ý làm chủ, ý tạo, Nếu với ý thanh tịnh, Nói lên hay hành động, An lạc bước theo sau, Như bóng, không rời hình ".
  • "Nó mắng tôi, đánh tôi, Nó thắng tôi, cướp tôi, " Không ôm hiềm hận ấy, Hận thù được tự nguôi. "Với hận diệt hận thù, Ðời này không có được. Không hận diệt hận thù, Là định luật ngàn thu ".
  • "Ai sống quán bất tịnh, Khéo hộ trì các căn, ăn uống có tiết độ, có lòng tin, tinh cần, Ma không uy hiếp được, Như núi đá, trước gió"
  • "Ai rời bỏ uế trược, giới luật khéo nghiêm trì, tự chế, sống chơn thực, thật xứng áo cà sa."
BÀI VIẾT MỚI



Your IP Address:
54.227.104.40
Country Code:


Country Name:


City:


Region:


Latitude:


Longitude: