Trang Chính   Hình Ảnh   Âm Nhạc   Pháp Âm   Video   Trắc Nghiệm Phật Học 

   Hôm nay, ngày 28/5/2018
TÌM KIẾM  

Trong:

TRANG NHẤT > TRÀ ĐẠO
Cỡ chữ:  Thu nhỏ Phóng to
Cập nhật ngày 29/12/2014 (GMT+7)

Tưởng Là Mâu Thuẩn Nhưng Không Mâu Thuẩn -- Hà Hùng

Tưởng Là Mâu Thuẩn Nhưng Không Mâu Thuẩn -- www.HoPhap.Net
Tưởng Là Mâu Thuẩn Nhưng Không Mâu Thuẩn -- www.HoPhap.Net




TƯỞNG LÀ MÂU THUẪN, NHƯNG KHÔNG MÂU THUẪN

Ở đời ai nói một đàng làm một nẽo, hay bây giờ nói thế này rồi ngày mai nói thế kia, ngược lại tráo trở như thay đen đổi trắng vậy. Và khi chúng ta tiếp xúc với những người như thế, thì cũng chẳng biết đâu mà lần. Cho nên người đời gọi đó là “mâu thuẫn”.

Vì ngày xưa ở thời loạn lạc thiên hạ dấy binh đánh nhau ì xèo bên trung Quốc, thì có một anh chàng thợ rèn chuyên làm binh khí mang ra chợ bán. Hôm đầu anh ta ôm ra chợ một đống gươm đao để bán. Anh ta nói rằng: Thưa bà con cây mâu này của tôi bán cho bà con là tốt nhất trên đời. Vì bất cứ cái gì thì nó cũng đâm thủng hết! Nghe vậy người ta tin tưởng nhào vô mua ào ào. Nhưng hôm sau anh chàng đó lại mang một đống tấm khiên gọi là cái thuẫn ra bán nữa. Và anh ta nói: Thưa bà con đây là cái thuẫn để chóng đở khi quân thù đâm chém chúng ta quá xá. Và cái thuẫn này rất cứng, rất tốt nên chẳng có loại binh khí nào có thể đâm thủng nó được đâu.

Thế là người ta lại xông vô mua ào ào mấy cái thuẫn đem về, để dùng khi sự cố đâm chém nhau xảy ra mà sài. Nhưng hôm nay khi anh ta bán mấy cái thuẫn xong, thì có một người đến nói: Anh ơi! Anh xạo quá! Người ta mua hàng của anh là chỉ một lần thôi, còn đến lần thứ hai như tôi đây, thì thấy anh rõ ràng là nói xạo rồi. Vì ngày hôm qua anh nói cây mâu của anh bán, là cái gì cũng đâm thủng hết. Còn hôm nay anh lại nói cái thuẫn của anh bán, thì cái gì cũng đở được hết. Anh nói vậy là sao? Có ngược đời lắm không hả?

Và điều ngược đời đó xảy ra trên cỏi đời tục đế này, với nhận thức của tư duy hợp lý thì được gọi là “mâu thuẫn” theo tên gọi của hai loại binh khí kia. Nhưng với nhà thiền thì đó chính là một “công án” cần phải thấu hiểu.

Và để giải thích điều này, người ta phải dùng đến phép “biện luận” dựa trên sự duy diễn của ngôn ngữ theo kiểu “bạch mã phi mã” của Công Tôn Long. Và đó là cái nhìn chấp vào ngôn ngữ, vào hình thức chứ không phải đào sâu vào nội hàm của vấn đề, để chúng ta giải thích cho nó rõ ràng. Vậy biện luận là tiêu cực theo kiểu trật lất trong “thiên đường mù” rồi, thì cố nói đó là “thời kỳ quá độ” hô hô! Và vì sao con người phải cần thõa hiệp, hay chối quanh co theo kiểu biện luận mãi. Là vì tất cả những cái gì chúng ta tin tưởng theo kiểu tư duy hợp lý nhị nguyên, mà đem nó áp dụng vào thực tế thì nó sẽ trật lất hết trơn luôn…

Nhưng với tư tưởng minh triết thì khác à nha! Vì minh triết là sự nhìn thấy hết trơn hết trọi hai mặt âm dương của vấn đề luôn. Còn triết học thì chỉ thấy có một mặt thôi, nên nó phân biệt ra nào là duy vật và duy tâm. Vì minh triết là có cội gốc của sự sống nằm sâu trong lòng của cuộc sống này, được tạo ra bởi vạn vật trên thế gian. Do đó cách nói và cách hiểu của minh triết nhất nguyên, thì nó sẽ khác với cách nói và cách hiểu của triết học nhị nguyên là đương nhiên. Vì đó là đạo lớn chứa đựng tất cả các loại triết học ngược xuôi, phải trái gì đó hết mà.

Do đó đức Phật mới nói: Phật pháp chỉ là phương tiện, và các ngươi có hiểu rồi thì mới tin, không hiểu thì cứ vứt bỏ hết những lời ta nói đi cũng được. Vì sự thật là dù tất cả các cách nói khác nhau trên đời này về đạo, thì cũng đều nằm trong Phật pháp hết á! Điều đó cũng như có rất nhiều pháp môn khác nhau để tu, nhưng cuối cùng nó đều đi tới cái mục đích là giải thoát. Vì nó cũng như trăm sông suối ở muôn nơi nhưng đến khi hòa vào biển lớn rồi, thì lúc đó nó chỉ có cùng một vị mặn mà thôi.

Vì trong đời sống tục đế này, chúng ta sống mà có dùng trí tuệ đâu, hay nói đúng hơn là chúng ta cố nghĩ cho nhiều nhưng lại trật lất hết trơn rồi, nên mới không hiểu được và trách móc chê bai người ta là xấu. Chứ người ta nói tầm bậy tầm bạ mà trúng tầm lum tùm la đó nha! Chẳng qua mình thấy người ta xấu, chứ người ta có xấu đâu, nếu như mình không chấp vào hình thức ngôn ngữ. Tuy nhiên làm người thì cũng phải cố gắng mà sửa bớt cái tật cà tưng cà giựt của mình đi, thì phước đức đến ngập tràn chứ gì. Nhưng ở trần gian này phải đóng vai người tốt việc tốt, sao nghe oải quá đi. Còn hưởng phước cho nhiều thì thêm khổ tâm chứ ích lợi gì đâu mà ham. Sống thanh bần vui chơi cà tưng cà tửng vậy mà hạnh phúc ngập tràn là đủ vốn để sống rồi. Hí hí!

Vì nhận thức nhị nguyên chỉ phản ánh được những gì trên bề mặt thực tại thôi. Và thường là nó luôn chạy theo sự thay đổi của các hiện tượng đang xảy ra. Cho nên nó rất ít hiểu được cái nguyên nhân, là cái gốc sinh ra tất cả các hiện tượng trên bề mặt của thực tại đó. Nhưng nếu bạn đi tới tận cùng của cái gốc nhân sinh của thế giới này, thì bạn sẽ thấy cái bản thể của các pháp là sự hòa hợp. Vì thế tu hành mà thấy đạo là chúng ta luôn cùng nhau đi tới sự hòa hợp, chứ không phải là cứ muốn chia rẽ ra thì là tà đạo rồi. Và chỉ có như thế, thì tất cả các pháp trên thế gian mới là cái “một” được. Nhưng cái “một” này là cái vô hình không thấy được, nên người ta cải vã um xùm mà có biết nó là cái gì đâu. Và nếu như có ai đó biết được thì có nói rõ ra cũng không được. Vì vậy người tu hành chân chánh, thì việc oan ức như bị hiểu lầm thì cũng là bình thường thôi.

Vì thế nơi tận cùng của trái tim con người, là chúng ta vốn luôn hòa hợp với nhau rồi, cho dù trên bề mặt cuộc sống này, chúng ta còn có nhiều khoảng cách nhất định. Và đó chính là đức tin của con người, khi nhận lãnh xứ mạng làm người để sống trên cuộc đời này. Nếu không chúng ta sẽ lạc lối trong sự hoài nghi và sợ hãi, mà tự giết chết mình luôn.

Cho nên nhìn từ gốc là tất cả chúng ta đều giống như nhau, nhưng khi nhìn trên bề mặt hoa lá cành, thì chúng ta có thể khác nhau như nước với lửa vậy. Và sự khác nhau đó luôn hoán đổi cho nhau, tạo ra sự thay đổi không ngừng trong cuộc sống, cho nên người ta gọi đó là “vô thường”. Và chính vì vô thường thay đổi liên tục như thế, thì người ta phải có lời nói “trước sau như một” không thể “mâu thuẫn” được. Nếu không cứ nói ngược nói ngạo lung tung, thì ai mà tin nỗi đây. Nhưng nếu bạn thấy cái gì cũng gật, không cần biết phải trái thế nào cả, thì đó là sự “ba phải” rồi.

Nhưng chúng ta nên biết rằng, những câu nói gì có tính chất “trước sau như một” thì thuộc chân lý cả, nhưng tại vì chúng ta không hiểu nỗi đó thôi nên mới thấy nó khác nhau. Và đó chính là cái “trước sau như một” thuộc chân đế, là cái toàn thể theo kiểu chiến lược. Còn cái “trước sau như một” thuộc tục đế, thì nó chỉ giải quyết được cái ngắn hạn theo kiểu chiến thuật mà thôi, chứ nó không phải là bản chất của vấn đề mà chúng ta muốn biết.

Cho nên chúng ta tu đạo mà chỉ biết tới như vậy thôi là thua. Vì cái đạt được của bạn chỉ tới giới hạn theo kiểu tu giới tu hạnh mà thôi, chứ không phải là tu đạt được trí Bát Nhã thâm sâu của nhà Phật…

Vì Chúa Jesus thì luôn tin vào lẽ phải là có thật trên đời. Nên Chúa đã đem cả thân mạng mình để bảo vệ lẽ phải đó. Và đó là đức tin mang tính lý tưởng phù hợp với mô thức người Phương Tây. Nhưng trái lại lời đức Phật nói dù phải trái ngược xuôi gì, thì cũng đúng chính xác hết á. Và nó sẽ chẳng bao giờ mâu thuẫn gì cả. Bởi vì trong tâm Phật thông suốt không có mắc kẹt hay mâu thuẫn gì cả mà . Vì đó là sự thật thuộc chân lý trong tâm thức người phương đông.

Vì chân lý bao giờ cũng đúng với cả lý thuyết lẫn thực hành, mà chỉ có con người hiểu sai chân lý mà thôi, rồi lấy cái sai nó để làm việc ác. Và lúc đó là khi chúng ta phải xem lại mình, mà sửa cho hợp với chân lý đi thì mới ổn được.

Tuy nhiên lời nói thuộc chân lý là nói ngược nói xuôi gì cũng đúng hết, là chỉ nói tới cá nhân đức Phật thôi. Còn phàm nhân dù có là vua chúa gì, thì cũng không bao giờ có được cái quyền năng vĩ đại này đâu, mà bắt chước nhé! Vì anh mang cái giàn khoan to chành ành qua vùng biển người ta thăm dò phi pháp, mà miệng thì nói leo lẽo những lời có cánh, là lừa đảo mị dân rồi. Anh âm thầm cướp biển đảo người ta mấy chục năm nay, rồi xây dựng trái phép trên đó, mà lúc nào cũng tuyên bố với thế giới rằng, anh luôn tôn trọng chủ quyền lãnh thổ của các nước nhỏ, và chỉ muốn góp phần xây dựng thế giới này hòa bình thôi, thì ai tin anh được đây. Vì anh đừng tưởng có tiền đổ ra nhiều là bịt miệng thế giới này được sao? Anh cướp nước người ta rõ ràng đó, rồi nói là lãnh thổ thiêng thiêng của anh là sao? Đạo lý nào cho phép anh nói vòng vo đổi trắng thay đen như thế hả? Vì ngày xưa hồi năm 1994 anh đã từng tuyên bố rằng, anh tôn trọng sự toàn vẹn lãnh thổ của người ta như vậy rồi, mà không nhớ sao?

Hãy nhớ! Nếu Chúa ủng hộ nước nào, thì nước đó sẽ thành công hùng mạnh. Còn Chúa lên án nước nào mà không chịu sửa đổi chiến lược tham vọng đen tối của mình đi, thì sẽ không bao giờ ngóc đầu lên được đâu…

Vì lời nói thuộc chân lý là đúng cả trong ba thời: Quá khứ, hiện tại, vị lai. Là vì lời nói đó lưu xuất từ chân tâm của Phật, có sức mạnh vượt cả không gian và thời gian. Tuy nhiên lời Phật nói sẽ có khác nhau, thậm chí trái ngược nhau, là nó sẽ khác nhau trong từng trường hợp và thời điểm, mà Ngài muốn nói cho phù hợp. Còn mình thấy không đúng với suy nghĩ của mình, là do mình không hiểu, không tin nỗi lời Phật nói chứ không phải là do Ngài nói sai. Vì Phật nói cái gì cũng đúng ý chang với thực tế hết á!

Vì Phật nói “điều tốt đẹp nhất trên trần gian này là chử hiếu, còn điều xấu xa nhất trên đời này là chử dâm”. Và nếu chúng ta phân tích hai mệnh đề trên theo logich hợp lý, thì nó mâu thuẫn quá. Vì nếu cha mẹ không “hành dâm” thì sao đẻ ra đứa con, để nó có hiếu với cha mẹ được đây? Vì hai câu nói đơn giản này là ở hai thế giới chân đế và tục đế khác nhau hợp lại. Cho nên chúng ta tin được thì tin, và đừng lấy trí óc phàm phu ra mà bình luận lời Phật nói mà vô ích vậy. Vì suốt đời này với cái trí óc phàm tục của bạn, để nghĩ coi con gà có trước hay cái trứng có trước thì cũng không ra đâu.

Cũng như Phật cũng từng nói: Tu Phật cốt là để “xả hết nghiệp chướng” nhiều đời của mình, để được giải thoát khỏi sanh, già, bệnh, chết. Là thoát khỏi luân hồi sinh tử, cho nên phải ly dục thế gian thì mới được. Nhưng Phật cũng nói rằng, chúng ta tu Phật có thể chuyễn nghiệp xấu ác, trở thành nghiệp thiện lành và sẽ hưởng được phước đức giàu sang, vinh hoa phú quý trong hiện tại. Và đó chính là con người có khả năng thay đổi định mệnh của mình theo kinh “thập thiện”, và kinh phước đức..vv.

Tuy nhiên trong từng trường hợp khác nhau, để khuyến cáo những người không lo nổ lực tu hành, mà suốt ngày cứ mơ ước viễn vong thì Phật cũng nói: Nghiệp chướng của người nào như cái cây nghiêng nhiều về phía bên nào, và đến khi sau này trả nghiệp, thì người đó sẽ phải sanh về cỏi đó thôi. Và đó như là ý nói cảnh cáo cho những người yếu đuối, thì sẽ phải chấp nhận định mệnh, số phận đen thui của mình rồi.

Vì chúng ta tu là chuyễn nghiệp và xả nghiệp, thì nghiệp tốt đó sẽ dẫn ta đi ra ánh sáng và giải thoát. Trái lại tâm ý chúng ta cứ như người đời, mà chuyễn hoài để đi vào dòng cũng không được, thì làm sao mà có hạnh phúc được đây. Vì khi chúng ta chuyễn tâm đời qua được tâm đạo rồi, thì mới thấy thích tu và hạnh phúc tràn đầy. Còn ngược lại thì thấy toàn là phải chịu đựng mệt muốn chết được. Vì có người tu mấy chục năm cũng chuyễn không xong, và có khi chuyễn được một chút rồi thì lại thối thất quay trở lại. Và cứ như vậy mà bơi tới bơi lui giữa dòng mãi và cuối cùng là chìm nghĩm xuống đáy luôn!

Vì giới luật của Phật đặt ra, là để bảo vệ cho chúng ta sống an toàn hạnh phúc hơn, và nếu ai tu mà không thấy hạnh phúc thì tu sai rồi, và việc giữ giới kia chẳng có ý nghĩa gì, cho dù bạn không bao giờ phạm giới tí nào. Vì trong giới luật cũng có những cái gọi là “giá giới”, để xử lý riêng những trường hợp nào đó theo kiểu “tình ngay lý gian” Vì trong ngoài đều tốt là năm bà woan, nhưng cái chính là cái thiện bên trong tâm mình kìa. Vì minh triết nói qua nói lại, nói xuôi nói ngược kiểu nào cũng đúng hết. Và nó sẽ sai với kẻ cố chấp xấu xa mà thôi.

Vì cái gọi là Bồ Tát Giới thì nó thiên về giới tánh nhiều hơn. Và mục tiêu của nó là tận dụng tối đa cái tâm tính thiện lành của con người, chứ không cần chấp vào hình tướng bên ngoài nhiều quá. Do đó chúng ta thường nghĩ rằng giới luật là tuyệt đối, nhưng thật ra nó cũng chỉ là tương đối. Và người nào đã biết được như thế, thì phải càng chấp trì giới luật tinh nghiêm hơn, chứ không phải lợi dụng cái gọi là “giá giới”, mà làm bậy làm càn buông lung phóng dật là không được rồi.

Tuy nhiên nói tới giới là đừng tin mấy kiểu tuyên truyền của Trung Quốc, vì họ nói có thể chết tươi chứ không dám phạm giới, trong những trường hợp sống chết cận kề là sai. Vì giới là để cứu người chứ không phải để giết người. Vì cái xứ Trung Quốc là con người luôn đấu tranh giành giật mãi, để đối kháng lại cái thuyết nô lệ của Khổng Tử. Cho nên văn hóa nước này là kích động báo thù, là tử tiết hy sinh tự sát tự tử rất cực đoan vì cái được gọi là tình nghĩa. Thật ra tình nghĩa là giàu tình thương bao dung tha thứ, chứ đâu phải ráng mà trả thù, hay tự giết mình đi. Vì tình nghĩa kiểu đó là tình nghĩa của bọn xã hội đen thôi. Và chân lý đạo Phật là tương đối chứ không phải sống quyết liệt đầy chết chóc kiểu Trung Quốc đâu. Vì tu kiếp này không xong thì kiếp sau tu tiếp, chứ lo gì mà phải gồng mình lên quá đáng vậy chớ…

Vì trong thời Phật tại thế, Đề Bà Đạt Đa đã yêu cầu Phật Thích Ca, phải thêm 5 giới cấm cực đoan vào trong giới luật của Tăng Đoàn, mà Phật không chấp nhận cái nào cả. Và Phật nói rằng tùy ai muốn theo thì theo, chứ không bắt buộc. Và Phật đã nói lại với đại chúng rằng, 5 giới cấm đó là 5 pháp tu tà đạo của bọn tu hành xác, chẳng có ích lợi gì cho giải thoát cả. Và như chúng ta đã biết, trong 5 giới cấm của Đề Bà Đạt Đa đưa ra, là có 1 giới bắt buộc Chư Tăng phải tuyệt đối ăn chay hoàn toàn, chứ không được ăn mặn một tí nào. Nhưng bây giờ chúng ta đi tu theo Phật Giáo Đại Thừa, thì phải ăn chay hết trơn. Vậy thì chúng ta đã làm trái lời Phật dạy à? Và những vấn đề này là chỉ để cho chúng ta tự biết mình mà cố giữ mình thôi, chứ chẳng nên bàn cải nhiều. Còn nếu như bạn có trí tuệ Bát Nhã, thì thấy nó cũng thông suốt thôi chứ có gì đâu là mâu thuẫn nữa.

Cho nên chúng biết rằng, những người nào có ý nguyện tu hành xuất thế gian hoàn toàn, thì nên tu giải thoát. Còn đối với hàng Phật tử tại gia sống trong dục tình thế gian, thì nên khuyên họ tu để làm “người tốt việc tốt” là tốt nhất. Vì ở trên đời ai cũng mơ ước đến phước đức giàu sang vinh hoa phú quý cả. Mà chỉ có bậc chân nhân và mấy thằng khùng dở hơi mới làm ngược lại điều đó thôi. Do đó Phật tử vô chùa cầu phước làm ăn, thì nên chỉ cho họ tu chuyễn nghiệp là nhân quả chắc chắn rõ ràng, chứ không phải cầu may như chơi số đề hay mua vé số là mê tín dị đoan rồi. Vì không ai trên đời này mà không làm mà có hưởng cả, chỉ trừ những kẻ cướp mà thôi. Do đó những vấn đề tâm linh vô hình gì đó, thì cũng đều rất thực tế từ sự phấn đấu của con người mà có. Chứ chẳng có ông Phật hay thần thánh nào, có cảm tình với bạn mà đem tới cho không bạn đâu.

Cho nên ngày nay người ta tu hạnh, tu giới tu phước nhiều hơn. Và điều đó hoàn toàn là khác với cách tu tới trí tuệ Bát Nhã để ly dục xuất thế gian. Do đó nhân nào thì quả náy thôi có gì sai trái đâu. Người học cao và có đức hạnh tốt, thì sẽ có chùa to Phật lớn, công danh hiển hách, áo quần xênh xang, lên xe xuống cộ người hầu kẻ đón rình rang cả buổi phát mệt luôn. Và tu như thế thì được hưởng phước đức cỏi trời rồi còn gì, chứ đâu có còn ba y một bát, đầu trần chân đất như ngày xưa. Vì thời đại bây giờ nó khác ngày xưa rồi mà so sánh sao được…

Tuy nhiên cái dục vi tế là nó ở trong tâm con người, dù anh giữ giới cả đời mà không tu có công đức để diệt trừ nó, thì nó sẽ càng ngày càng lớn hơn. Vì người có trí tuệ Bát Nhã, thì họ thấy công danh lợi lộc tiếng tăm, là những thứ ràng buột mệt bỏ xừ, chứ có sung sướng gì đâu. Vì bây giờ ăn uống được bao nhiêu, khen chê gì thì cũng có bổ béo gì đâu, mà lãnh thêm mấy cái trách nhiệm hữu sự cho mệt thêm.

Vậy vấn đề nói và hiểu đạo Phật trong ngày hôm nay, thì cũng phải khác một chút thì mới thấy được pháp Phật, có hiệu quả như thế nào. Vì chúng ta nói cái gì thì cũng phải gắn liền với đời sống bình thường của con người, và phải có biện chứng khoa học hẳn hoi. Chứ chúng ta không thể nói mãi những chuyện xa xôi trên trời đâu đâu, rồi bắt con người hiện đại này phải tin như thế thì vô lý quá. Vì chúng ta có thuộc hết tam tạng kinh điển nhà Phật, mà nói không đúng thời, không đúng người, không đúng chủ đề và đối tượng muốn nghe, thì cũng như không.

Ngược lại cách nghe pháp cũng vậy. Chúng ta nghe thì phải biết cái nào nó hợp với mình, còn cái nào thì không, cái nào mình có thể tin được, và cái nào là viễn vong, không biết bám chổ nào để tin đây! Và mình biết rằng tâm với tâm của con người là có sức hút và sức đẩy với nhau. Nếu tâm người nghe và tâm người nói hợp gu thì nghe được nói được. Còn nếu tâm chúng ta đang căng cứng vì ức chế quá, vì nghiệp chướng sâu dày quá, thì không tin không hiểu Phật pháp được đâu.

Chúng ta sống là phải biết mình biết ta, thì mới đúng đạo được. Vì khả năng của Phật là vô hạn như con rồng trên mây, thì làm sao chúng ta nhìn thấy nó được mà phán lung tung chứ. Tuy nhiên rồng cũng có nhiều loại khác nhau. Loại thích rong chơi thì nó khác với loại thích ràng buột trong các hình thức xã hội rồi…

Nhưng để thức tỉnh người khác ngoài trí tuệ ra, thì không gì bằng tấm lòng bao dung và sự chân thành, chứ không phải nói hay nói nhiều. Vì sự “biện luận vô đối” nó sẽ khác với cái gọi là “biện tài vô ngại”. Người có tâm cầu pháp thì nghe pháp sẽ bỏ lời lấy ý, còn người chỉ thích nghe cái gì hợp với sở thích của mình thôi, thì không hiểu Phật pháp được. Và “biện tài vô ngại” là nói ra phải “thấu tình đạt lý”. Tung ra thì như mưa sa bão tố, thu vào thì bình yên như mặt hồ thu! Hí hí!

Tuy nhiên trên đời này không phải cứ nói lý mãi mà được, vì cao hơn đó là cái tình, cái nghĩa, là phải biết xét lại mình. Vì mình đã làm người khác buồn giận, nên cho con xin lổi Sư Ông! Con xin dập đầu sám hối với Sư Ông và quý thầy Giáo Thọ. Và con xin hứa sau này sẽ sửa chửa bớt cái tính cà giựt cà tưng của con đi! Híc híc!

………………………………………………………..

Suy nghĩ của con người trần gian cuối cùng là bế tắc. Và đó chính là lý do để đức Phật ra đời soi sáng cho thế gian trở lại…

Hà Hùng

(HoPhap.Net cám ơn Hà Hùng đã trở lại buổi Trà Đạo thật thú vị tại Đạo Tràng TVHP Trên Không Gian hôm nay, đủ duyên sẽ hẹn tái ngộ với Pháp hữu vào tháng kế tiếp)


Phòng Trà Đạo -- iTemple: HoPhap.Net
Quay lại In Bài Viết này Gởi cho người thân  
 CÁC BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ
 

Date News :

LỜI PHẬT DẠY
  • "Ý dẫn đầu các pháp, Ý làm chủ, ý tạo; Nếu với ý ô nhiễm, Nói lên hay hành động, Khổ não bước theo sau, Như xe, chân vật kéo ".
  • "Ý dẫn đầu các pháp, Ý làm chủ, ý tạo, Nếu với ý thanh tịnh, Nói lên hay hành động, An lạc bước theo sau, Như bóng, không rời hình ".
  • "Nó mắng tôi, đánh tôi, Nó thắng tôi, cướp tôi, " Không ôm hiềm hận ấy, Hận thù được tự nguôi. "Với hận diệt hận thù, Ðời này không có được. Không hận diệt hận thù, Là định luật ngàn thu ".
  • "Ai sống quán bất tịnh, Khéo hộ trì các căn, ăn uống có tiết độ, có lòng tin, tinh cần, Ma không uy hiếp được, Như núi đá, trước gió"
  • "Ai rời bỏ uế trược, giới luật khéo nghiêm trì, tự chế, sống chơn thực, thật xứng áo cà sa."
BÀI VIẾT MỚI



Your IP Address:
54.162.184.214
Country Code:


Country Name:


City:


Region:


Latitude:


Longitude: